Trải nghiệm đi xe limousine Saigon – Bac Lieu

Công việc phải đi xe ngoài xuống Bạc Liêu. Nhớ lâu lắm rồi có một thời gian dạy dưới Vĩnh Long cũng đã từng đi xe bus bên ngoài xuống dưới đó. Giờ lọ mọ lên mạng tìm xe đi xuống Bạc Liêu. Ui, search một hồi thì thấy dịch vụ xe limousine và xe giường nằm quá trời. Quyết định chọn đi dịch vụ xe limousine, thấy quảng cáo hấp dẫn quá mà. Gọi một hãng thì đi sớm quá không kịp vì mắc bận buổi chiều. Gọi hãng thứ 2 thì dịch vụ limousine hết chỗ, đành book xe giường nằm vậy. Hãng xe có dịch vụ xe trung chuyển đón từ nhà ra bến xe. Trong đầu nghĩ là sẽ có xe ô tô nhỏ rước mình từ nhà đến bến xe ở Quận 8. Thế là chờ, tài xế cũng gọi hỏi chỗ đón. Đang lớ ngớ trông chừng xe đến đón, thình lình trước mặt mình là một ông xe ôm đen ngòm chở một em trẻ đẹp phía sau: “Đi xe về Bạc Liêu phải không?” Mình tròn xoe mắt, trời xe trung chuyển đây ư? hehe 😂 Thế là đưa cái valy nhỏ lên cho ổng ràng phía trước, tống 3, kẹp em kia cũng là một khách ở giữa, trực chỉ Quận 8. Thì ra ít khách nên nhà xe xử dụng xe ôm. Ổng nói là tống 3 (i.e. total 4 người) còn được nữa mà. Trời, ổng chạy cứ như quái xế, sém đụng tùm lum, hãi cả người. Trong đầu cứ nghĩ không biết xe về Bạc Liêu có lạng lách như vậy không. Nói thiệt đi xe ngoài về Bạc Liêu cũng lo lắm vì mấy vụ gần đây, thôi thì phó thác vậy. Dép còn có số nữa mà 🙂 Phew, gần nửa tiếng đến nhà xe. Chui vô phòng vé, em bán vé nói còn chỗ xe limousine. Thế là có dịp đi dịch vụ xe này. Ở nhà xe đông khách chờ, hết lượt xe này đến lượt xe khác. Có quán nước mía bán đồ ăn. Mình mua chai nước và ăn cái bánh mì omelette vì chưa ăn tối. Ngồi chờ đến giờ lên xe. Gửi hành lý xong lên xe, cảm giác rất hứng khởi tò mò 🙂 Cái giường nằm tầng trên rộng rãi (có 2 tầng), có cả TV, ghế nằm massage, gối mền, đèn sáng trưng. Xe chạy cũng êm. Mình thấy thoải mái hơn cả đi train. Lúc lên xe mới biết họ không gọi là xe limousine mà gọi là xe “giường phòng”. Xài cái wifi trên xe viết cái post này. Đọc chút xíu rồi ngủ thôi. Khoảng 2 rưỡi – 3 giờ sáng tới bến xe Bạc Liêu.

Advertisements

porridge and balloon

Sáng dậy sớm chạy vội lên trường nên chưa kịp ăn sáng, ghé tiệm cháo gần trường mua một hộp cháo dinh dưỡng trẻ em để có gì trong bụng. Lần này là lần thứ 2, em gái bán cháo lúc vừa bỏ hộp cháo vào bịch là nhanh tay bỏ thêm một cái bong bóng đỏ vào trong đó và không quên nhìn mình cười. Chắc tới giờ ẻm vẫn tưởng mình mua cháo cho em bé, mà đâu biết rằng mình ăn đâu 🙂 Từ lúc về lại đây, rất ngại ăn ngoài vì vấn đề an toàn thực phẩm nên trong mấy đồ ăn sáng thì cháo dinh dưỡng có lẽ an toàn hơn, hope so! Nói chứ cũng có lúc thèm phở, bánh mì, cháo vịt,…vẫn ăn như thường 😀 Nghĩ lại chuyện hồi sáng thấy vui vui.

IMG_20190715_085409~2.jpg

 

bánh canh nguyễn phi khanh

Hôm nay Saigon nóng quá, ra quán Phúc Long gần nhà, tình cờ đi ngang qua quán bánh canh trên đường Nguyễn Phi Khanh mà trên mạng có rất nhiều bài viết về quán này. Ở gần đây từ xưa đến giờ mà có bao giờ ghé ăn, dù đi ngang hoài. Quán này khá đơn giản, toàn những người lớn đứng tuổi bán, trong nhà kê mấy cái ghế nhựa nhỏ vừa làm bàn vừa làm ghế. Quán đông đúc người ra người vô, người mua về cũng xếp hàng chờ nhiều. Mình vô kêu 1 tô mà chờ cả gần 10 phút. Tô bánh canh nhìn hấp dẫn, cọng bánh mềm, dai, móng giò không đến nỗi béo, chấm với nước mắm tiêu ớt khá hợp vị. Vì không có đũa, ăn cái móng gió là phải dùng tay, chấm và cắn 🙂 Nhìn chung thì với mình thì ăn cũng được, không đến nỗi quá xuất sắc như nhiều bài viết đề cập, chắc mỗi người mỗi khẩu vị. Thế là biết thêm một món ngon Saigon trong một ngày nóng nực.

This slideshow requires JavaScript.

Classic Jenga

Bảnh mắt ra lọ mọ lấy cái trò Jenga ngồi xếp, từ 18 lên được 3 chục hàng cũng khá đó chứ 🙂 Ai nói trò này cho con nít chứ mình thấy vui và nhẹ nhàng, một chút khéo tay và suy nghĩ. Tìm hoài không thấy ở đây bán đúng bộ ‘classic’, đang lúc cần thì được bạn P. mua dùm. Thank you nhé! Ngày thứ bảy này bắt đầu như vậy đó, giờ pha ly café, nghe vài bản nhạc và làm việc thôi!

IMG_20190713_081947

a beautiful campus

Vừa rồi có dịp lần đầu ghé Đại học Nha Trang (cái thời mình học gọi là Đại học Thủy sản Nha Trang). Khuôn viên trường thật đẹp nằm trên ngọn đồi Lasan, là nơi của nhà dòng Lasan trước đây. Từ đây có thể phóng tầm mắt ra vịnh Nha Trang với mặt biển xanh ngắt và những mảng mây trắng toát trên bầu trời trong một ngày đầy nắng. Khuôn viên có rất nhiều cây xanh, yên tĩnh, thoáng mát và luôn đón nhận gió biển thổi vào. Mình mà là sinh viên chắc suốt cả ngày ở đây mất 🙂

IMG_20190706_141233.jpg

vui

Chiều nay nhận được email cám ơn của một cô bé sinh viên mà mình vừa viết thư giới thiệu vào một chương trình học ở Pháp. Sinh viên này cuối cùng đã được nhận vào và lại được 50% học bổng (tuition). Như những lần trước đây mình viết thư giới thiệu cho các bạn sinh viên xin học bổng du học, cảm thấy thật vui khi cuối cùng họ đã đạt được những điều mà họ mong muốn, quan trọng hơn cả mình thấy ở những bạn đó sự quyết tâm và động lực mạnh mẽ cho sự thay đổi của bản thân dù biết rằng phía trước sẽ là khó khăn và thách thức. Có thể thấy năng lực thực sự và sự nỗ lực bản thân của chính họ là những yếu tố quan trọng nhất cho sự thành công này, nhưng cũng rất vui vì trong đó có một sự đóng góp nhỏ xíu xíu của mình 🙂 Chặng đường phía trước sẽ đầy thú vị nhưng cũng không ít những thử thách, chúc may mắn S…a!

thank you

lossless music

Mới tậu cái tai nghe và cái máy nghe nhạc lossless đã gì đâu! Rồi mất cả tiếng download một đống bài hát ưa thích định dạng .flac để nghe. Cũng chẳng phải thiết bị mắc tiền vì có phải dân chơi chuyên nghiệp loại này đâu, nghe kiểu amateur cho thỏa ý thích mà thôi. Ngồi cả ngày với cái laptop, có cái đồ chơi mới này bên cạnh trong không gian tĩnh lặng để cảm nhận những bản nhạc như trung thực hơn. Hơi buồn chút xíu khi đã bắt đầu xao lãng cái iPod nhỏ xinh ngày nào, dù vẫn sử dụng nó trong những lúc lên trường hay lang thang đâu đó.

This slideshow requires JavaScript.